Top
5 loại font cổ điển vẫn chưa lỗi thời - ART GRAPHIC - Thiết kế đồ họa chuyên nghiệp, In ấn, Website, Chụp ảnh, Làm Video, Dựng Clip
fade
5637
post-template-default,single,single-post,postid-5637,single-format-standard,eltd-core-1.0,flow-ver-1.0,,eltd-smooth-page-transitions,ajax,eltd-blog-installed,page-template-blog-standard,eltd-header-standard,eltd-fixed-on-scroll,eltd-default-mobile-header,eltd-sticky-up-mobile-header,eltd-dropdown-default,wpb-js-composer js-comp-ver-4.9.2,vc_responsive

5 loại font cổ điển vẫn chưa lỗi thời

5 loại font cổ điển vẫn chưa lỗi thời

Có hàng ngàn kiểu chữ trên mạng, với nhiều kiểu được phát hành mọi lúc. Và với phông chữ miễn phí ngày càng tăng về chất lượng cũng như số lượng trong những năm gần đây. Điều này có thể khiến các designer bối rối.
Mặc dù sự gia tăng của kiểu chữ trên thị trường, tuy nhiên, một số ít font đã đứng vững với thời gian trong nhiều thập kỷ, thậm chí hàng thế kỷ.
Sau đây chúng tôi xin giới thiệu 5 loại font này

01. Futura

Được thiết kế bởi Paul Renner và phát hành vào năm 1927, Futura có thể được xem như là ông nội của sans-serifs hình học – rất được ưa thích vào thời điểm đó và ngày nay vẫn còn được ưa chuộng bởi Google, Mastercard hay Spotify.

02. Caslon

Caslon làm cho Futura trông giống như một tên tuổi mới nổi. Tên được dưa theo William Caslon, một chuyên gia về in ấn sống từ 1692-1766.
Được biết đến với sự thanh lịch vượt thời gian và khả năng đọc dễ dàng qua các đoạn văn bản lớn, bộ kiểu chữ Caslon nhanh chóng giảm độ nổi tiếng trong đầu thế kỷ 19, nhưng đã phục hồi trong thời gian hiện nay.

03. Garamond

Một kiểu chữ phổ biến khác để thiết lập các đoạn văn bản lớn trong sách, di sản của Garamond làm cho Caslon trông như một đứa trẻ. Giống như William Caslon, nhà điêu khắc gốc Paris tên là Claude Garamond đã tạo ra bản khắc chữ kim loại và chế tạo ra kiểu chữ mang tên ông vào thế kỷ 16.
Lịch sử của nó có thể được truy trở lại xa hơn nữa đến 1495: thiết kế theo mô hình serif Old Style ban đầu được thiết lập bởi máy in Venetian Aldus Manutius, và được thiết kế bởi punchcutter Francesco Griffo. Cả Garamond và Caslon đều duy trì vẻ ngoài tự nhiên, gần như viết tay, nhưng với cấu trúc mạnh mẽ và vượt thời gian.
Nhiều dự án hồi sinh hiện đại của kiểu chữ được lấy cảm hứng từ tác phẩm của Garamond và những người đương thời của ông trong bối cảnh kiểu chữ Pháp hiện đại, như Jean Jannon – và gia đình vẫn là một lựa chọn khả thi để thiết lập văn bản dạng dài.

04. Clarendon

Slab serif trở nên đặc biệt phổ biến trong các chữ cái, in ấn và biển báo của Anh trong đầu thế kỷ 19, vì vậy Clarendon đã đưa làn sóng của xu hướng này vào năm 1845. Thiết kế ban đầu của nó được khắc bởi Benjamin Fox và được credit theo Robert Besley
Sự nổi tiếng của Clarendon là như vậy mà nhìn và cảm nhận của nó đã được bắt chước rộng rãi bởi các xưởng đúc khác – cả vào thời điểm đó, và trong nửa sau của thế kỷ 20 – có hiệu quả sinh sản một thể loại phụ của thiết kế kiểu theo đúng nghĩa của nó.
Mặc dù nhiều phiên bản khác nhau của Clarendon có cách diễn đạt riêng của chúng, các yếu tố phổ biến là đậm, dạng chữ vững chắc với một nét đậm tương đối thống nhất và khung, giảm dần slif serifs.
Kiểu chữ này phổ biến cho đến ngày nay để sử dụng hiển thị, đặc biệt cho công việc in ấn letterpress và khắc gỗ.

05. Akzidenz Grotesk

Yêu thích hoặc ghét nó, Helvetica đã trở thành kiểu chữ xác định toàn bộ thế hệ các designer chấp nhận nguyên tắc thiết kế của Thụy Sĩ vào giữa thế kỷ 20, hay còn gọi là Phong cách Typographic Quốc tế. Nhưng Helvetica theo bước chân của Akzidenz Grotesk, gia đình sans-serif ban đầu được phát hành bởi Berthold Type Foundry có trụ sở tại Berlin.

Được phát hành vào năm 1898, gần 50 năm trước Helvetica, Akzidenz Grotesk là một phần của một kiểu chữ “thương mại” công khai, được sử dụng trong quảng cáo và tài liệu quảng cáo để giao tiếp, thuyết phục và bán cuối cùng, thay vì để trang trí hoặc đọc dễ dàng hơn.

Theo truyền thống sans-serif kỳ cục mà Futura đã chống lại với cách tiếp cận hình học của nó, Akzidenz Grotesk đã trở thành một trong những số mũ hàng đầu của kiểu chữ Đức cuối thế kỷ 19. Đơn giản, táo bạo và trung lập, nhưng rõ ràng là khác biệt với Helvetica hậu duệ của nó trong các ký tự như ‘Q’, ‘R’ và ‘J’, nó vẫn là một lựa chọn sans-serif cổ điển 120 năm.